Cây Bình Vôi – Stephania Glabra

0
472
Ngành Ngọc Lan (Magnoliophyta)
Lớp Ngọc Lan (Magnoliopsida)
Bộ Mao Lương (Ranunculales)
Họ Tiết Dê (Menispermaceae)
Chi Bình Vôi (Stephania)
Loài S. Glabra
Tên khác
Ngải Tượng, Củ Bình vôi, củ Một, củ Mối tròn, củ Tử Nhiên, củ Cà Tom;
Tên khoa học
Stephania Glabra (Roxb.) Miers
Cây Bình vôi có tác dụng an thần, tuyên phế theo y học cổ truyền được dùng làm thuốc trấn kinh, an thần, chữa mất ngủ, sốt nóng, nhức đầu, khó thở, chữa đau dạ dày. Còn y học hiện đại dùng toàn cây, cao hoặc alcaloid bào chế thành dạng thuốc thích hợp để làm thuốc an thần.
Cây Bình Vôi – Stephania Glabra

Mô tả:

Phần gốc thân phát triển thành củ to, có củ rất to, hình dáng thay đổi tuỳ theo nơi củ phát triển. Vỏ ngoài màu nâu đen, khi cạo vỏ ngoài có màu trắng xám. Hoặc đã thái thành miếng to, nhỏ không đều, có màu trắng xám, vị đắng.

Bộ phận dùng:

Phần gốc thân phình thành củ của cây Bình vôi (Stephania glabra (Roxb.) Miers) hoặc một số loài Bình vôi khác có chứa L-tetrahydropalmatin, họ Tiết dê (Menispermaceae).

Phân bố: Cây mọc hoang tại nhiều vùng rừng núi nước ta và một số nước khác, thường gặp trên các núi đá vôi.

Thu hái: Có thể thu hái quanh năm, đào lấy củ, rửa sạch, cạo bỏ vỏ đen, thái mỏng, phơi hay sấy khô.

Thành phần hóa học: Nhiều alcaloid (1%), trong đó quan trọng nhất là L- tetrahydropalmatin và roemerin.

Cách dùng, liều lượng:

Ngày dùng 3-6g bột củ hoặc 10-15ml rượu thuốc 10%.

Ghi chú: Alcaloid của Bình vôi có trong các chế phẩm Rotunda, Stilux-60…

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên